TTC Xuân - Tôi định về sớm để cùng bà xã thực thi cái nghĩa vụ “Tết đến” đối với những người tuy không thân không quý nhưng phải đối đãi họ hơn cha mẹ ông bà, bởi nùi dây mà chúng tôi chằng buộc trên đường công danh – một con đường lúc trơn lúc nhám.
Tôn trọng riêng tư
Tôi đứng lên, mới bước bước thứ hai về phía cửa thì cái iPhone lên tiếng. Tôi ngạc nhiên khi nghe người nói tự xưng là nhà báo. Cô ta đang “phục” dưới sảnh. Vốn ngán cánh nhà báo tới tận cổ, dù đôi lần tôi cũng ngồi với vài cô nàng tươi như hoa Tết. Hầu hết, họ tinh ranh. Khi bị khoanh vào đối tượng cần săn là họ vờn, nhẩn nha mà quyết liệt. Dư khôn khéo, vậy mà, mười tay sếp máu mặt rần rần cũng đã có vài vị sập bẫy, chuyện mần ăn nhập nhèm, chạy chọt che chắn một mớ, một mớ phơi tênh hênh và cái hậu quả tổ chảng của nó. Khôn nhất là đánh bài chuồn. Tôi gọi lại số điện vừa gọi:
- Xin lỗi, tôi có việc nên không thể tiếp cô được…
Thay cho tiếng trả lời là tiếng gõ cọc cọc vào cánh cửa phòng làm việc. Rồi tiếng nói vọng vào:
- Tôi chỉ xin ông 5 phút!
Tôi biết, đó mới là khúc đầu của sợi dây loằng ngoằng buộc vào cái bẫy. Tôi dứt khoát:
- Không được, tôi có việc phải đi ngay!
Lại nghe tiếng cô nàng:
- Trong phòng làm việc của ông chắc không có lối nào để… thoát hiểm, trừ khi…
Hết cách, tôi đành mở cửa, mời vị khách bất đắc dĩ. Mặt ấy, dáng ấy làm nhà báo thật phí. Tuy vậy, tôi dè chừng:
- Lẽ ra cô phải báo trước. Mấy ngày này tổng công ty chúng tôi bận túi bụi vì chăm lo Tết nhứt cho anh em.
- Cũng chính vì việc chăm lo Tết cho người lao động mà tôi… liều mạng đến đây gặp ông.
Một lối thoát thình lình hiện ra. Tôi nói ngay:
- Ồ, vậy thì mời cô làm việc với chủ tịch Công đoàn…
Cô ta lại ngắt lời tôi:
- Chỉ có ông mới là người ký quyết định trả lương phát thưởng cho người lao động.
Tôi cố gắng dịu giọng:
- Tết nhứt đến nơi rồi, cô cũng nên lo mua sắm chút quà Tết về biếu cho cha mẹ, ông bà.
Nói rồi tôi quay lại ngăn tủ bàn, kéo ra, chọn lấy một phong bì nặng vừa phải, bước đến trước mặt cô nhà báo, đưa phong bì cho cô ta:
- Dầu sao cô cũng đã tốn công đến đây. Thay mặt tổng công ty, tôi chân thành cảm ơn và kính chúc quý báo năm mới tài lộc tấn tới ào ào. Riêng cô, xin cô nhận cái thiệp chúc Tết này cho chúng tôi vui.
Cô nhà báo cầm phong bì trên tay, đưa lên trước mặt như ước lượng nặng nhẹ rồi nhìn xoáy vào tôi, hỏi:
- Đây có đúng là thiệp chúc Tết?
Tôi cười:
- Tết nhứt không gởi thiệp chúc còn đợi dịp nào nữa, thưa nhà báo?
Cô ta không cười:
- Ông chuẩn bị được bao nhiêu cái phong bì chúc Tết như vầy?
- Tôi không đếm, phòng tài vụ họ lo tất!
Cô ta lại hỏi:
- Vậy thì, trong phong bì này, có lẽ phòng tài vụ không lấy từ tiền túi của ông?
Tôi bắt đầu thiếu kiên nhẫn:
- Không phải tiền túi nhưng cũng như tiền túi, bởi chính tôi là người quyết định sự thành bại của doanh nghiệp này!
Cô ta không chịu khâu cái miệng, lại hỏi:
- Nhưng nếu như doanh nghiệp không thành mà… bại thì ông có chịu bỏ tiền túi của mình…
Tai nổ lùng bùng, tôi vẫn phải xởi lởi:
- Xin cô đừng nói chuyện xui xẻo, năm hết Tết đến phải tìm chuyện vui mà nói, chẳng hạn như chuyện làm ăn tấn tới của tổng công ty tôi. Năm nào chúng tôi cũng được khen thưởng…
Như ấn trúng vào cái nút “play”của cái máy ghi âm, tôi nói mà cứ tưởng mình nghe một MC tài giỏi nào đó nói về một doanh nghiệp tài giỏi nào đó. Cô nhà báo im lặng nghe (cũng có thể im lặng mà không nghe), chốc chốc lại lóng nhóng nhìn qua lớp cửa kính. Ánh mắt cô ta kề cà đâu đó chỗ mấy tốp lao động đang di chuyển trong im lặng (cũng có thể họ nói mà tôi không nghe) từ nhà máy về lối đi dẫn ra cổng chính. Chợt cô quay lại tôi, hỏi:
- Làm ăn giỏi như vậy, chắc năm nay doanh nghiệp ông thưởng Tết cho người lao động nhiều gấp đôi năm trước?
- Cô không nhớ cái triết lý “Của ăn của để” sao? Có bao nhiêu chia chác hết thì có nước mà phá sản! Chúng tôi phải dành cho hàng loạt thứ quỹ. Nào là quỹ tái sản xuất, quỹ phát triển, quỹ phúc lợi, quỹ dự phòng, quỹ rủi ro…
- Và cả quỹ bôi trơn? – Cô ta lại chặn họng tôi.
- Dĩ nhiên! Cô thử nói xem, có thứ máy móc nào vận hành mà không cần bôi trơn?
- Thứ quỹ này còn có cái tên gọi khác phải không, thưa tổng giám đốc?
- Thưa nhà báo, cô đi xa vấn đề mà cô cần, và cô cũng ngốn của tôi mất nửa giờ đồng hồ rồi.
- Vậy tôi quay lại vấn đề đây: Ông có thể cho biết đời sống vật chất lẫn tinh thần của người lao động mà ông trực tiếp quản lý không?
Cô ta đúng là quá trẻ để có thể thẩm thấu cái thực tế là: ai ai cũng sống, nhưng có mấy ai hài lòng; và ai ai cũng không hài lòng, nhưng ở những cuộc hội họp quan trọng thì ai ai cũng giơ tay nhất trí.
- Tôi vốn tôn trọng riêng tư của mỗi cá nhân, nên tôi chỉ nắm chung chung.
- Vậy thì thu nhập của riêng ông, chắc ông không nắm chung chung, thưa tổng giám đốc?
Nghe câu hỏi, tôi phì cười. Có lẽ cô nhà báo nhãi ranh này đang tập làm… báo nhà. Chớ nhà báo có tay nghề không ai lại đi hỏi câu ngớ ngẩn như vậy. Bởi, nếu nói thu nhập của một người gánh trọng trách đến khòm lưng đẵn gối như tôi thì đâu phải chỉ từ tiền lương, tiền thưởng. Phần bội thu từ các mối quan hệ nhằng nhịt dọc ngang, vừa công vừa tư mới là khoản… siêu thu nhập, bởi nó không kê khai, không thuế má, cũng bất cần thể loại thời tiết… Nó như cây dùi bằng kim cương, dùi đâu cũng thủng. Tôi vặn lại:
- Cô quên là đất nước ta đang trong thời kỳ hội nhập với kinh tế toàn cầu à? Và… thưa nhà báo trẻ, cô cũng nên chịu khó học thứ văn hóa giao tiếp nơi họ, ít ra cô cũng nên biết cái lịch sự tối thiểu ở các nước phát triển là khi gặp nhau, điều người ta tối kỵ là hỏi về thu nhập và tuổi tác.
- Được thôi, nếu ông đẩy nền kinh tế nước ta lên tốp những nước phát triển thì mọi thứ lại càng phải minh bạch. Còn nếu ông vẫn làm ăn theo kiểu nhập nhèm sáng tối thì tôi cũng đành… tôn trọng sự riêng tư của ông.
Nói xong, cô ta đặt lại cái phong bì lên bàn, rồi quay gót bước ra cửa.
Khi nghe tiếng giày của cô nhà báo bước xa dần thì cái mũi tôi cũng nầng nẫng bởi cái mùi của lộc Tết…
Truyện hài hước nhà văn BÍCH NGÂN
|
Tuổi Trẻ Cười Xuân Nhâm Thìn hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái! |
Theo: Báo Tuổi Trẻ






26/01/2012
Truyện cười